Mơ mộng Jiufen

…Hay là mờ ảo Jiufen thì chính xác hơn.

Sáng ngày thứ hai sau khi đến Đài Loan, chúng tôi dậy rất sớm rất sớm, thậm chí còn sớm hơn cả khi khu chợ mở cửa. Từ Taipei đi Jiufen có nhiều cách, nhưng cách thông dụng nhất là đến Taipei Main Station và hỏi mua vé TRA đến Ruifang Station. Xuống Ruifang, bạn có thể đón tuyến xe bus 1061 hay 1062 để đến Jiufen.

Và đây là nơi bão tố bắt đầu

Thật ra nói bão tố thì hơi quá, nhưng mà ngày hôm đấy mưa trắng trời trắng lối em đi. Mưa đến không biết bây giờ là trời sáng hay là trời tối nữa. Từ Taipei Main Station đến nhà ga Ruifang mất đúng 1 tiếng. Thông thường du khách có thể xuống đây tham quan một vòng trấn nhỏ này, nhưng do hôm ấy trời mưa nên đâu đâu cũng vắng hoe. Đồ lưu niệm duy nhất mình mua ở đây là cây dù đỏ, là cây dù mà bạn sẽ thấy hoài thấy hoài trong các post sắp tới haha.

Truyền thuyết kể là tên của Ruifang được cho là đến từ một cửa hiệu cũ mà du khách đi giữa Taipei và Yilan sẽ dừng lại trong suốt hành trình của họ và cứ vậy tên cửa hiệu đó cũng trở thành tên của thị trấn. Đa số người dân ở Ruifang phát triển từ nghề khai thác than,  Sự phát triển ban đầu của Đài Loan được thúc đẩy bởi việc khai thác than, nhưng từ sau những năm 1970, các mỏ đã cạn kiệt và các thị trấn khai thác than ở khu vực Ruifang đã chuyển từ kinh doanh than sang kinh doanh du lịch. Từ đó, thị trấn xinh đẹp Ruifang phục vụ như là một trạm dừng chân tuyệt vời trên đường đi đến Jiufen, Jinguashi, Houtong (Làng Mèo) và Pingxi.

Ngồi trên xe bus đi từ Ruifang đến Jiufen khoảng hơn 20′ nữa thì bạn sẽ được đến với thế giới mơ huyền…mờ. Nghe nói trên Jiufen thường ngày trời cũng khá lạnh, mà hôm nay còn mưa nữa thì ôi thôi ai thai. Ngày mình lên Jiufen mưa thôi không nói còn sương mù giăng lối, cứ như mình đang lạc trôi giữa dòng vậy vì chẳng nhìn xa được gì quá 5m. 

Cách đặt tên các địa danh ở Đài Loan cũng hơi hơi giống cách đặt tên địa danh ở Việt Nam mình, nghĩa là lấy một đặc điểm gì hoặc lịch sử của nơi đó ra mà đặt tên. Giống như ở miền Bắc có lần mình đi ngang qua một vùng tên là “Trâu Quỳ,” bởi vì ở đây trâu hết ăn lại quỳ (nằm) ra thôi. Làng Jiufen (tiếng việt gọi là Cửu Phần) vì ngày xưa ở đây chỉ có chín gia đình ở. Ngày xưa khi người dân ở làng này yêu cầu trợ cấp từ chính phủ, họ sẽ yêu cầu “cửu phần” (chín phần). Chính phủ gọi chỗ đó là chỗ “cửu phần,” bà con giao tiếp với nhau cũng bảo là tôi ở cái chỗ “cửu phần” ấy thế là lâu dần thành tên thị trấn luôn.

Image may contain: 4 people, including Mỹ-Văn Võ, sky and outdoor

Trong năm 1893 vàng đã được phát hiện, và cơn sốt vàng tiếp theo mang lại sự phát triển nhanh chóng cho thị trấn. Năm 1896 người Nhật chiếm quyền kiểm soát Đài Loan theo Hiệp ước Shimonoseki, và nhanh chóng phát triển khu vực thành một thị trấn đào vàng thịnh vượng. Vào thời điểm đỉnh cao, các mỏ trong khu vực này đóng góp đáng kể số lớn nguyên liệu thô (đặc biệt là than đá và vàng) cho đế quốc Nhật Bản, và từ thời kỳ này, hầu hết Jiufen và khu vực lân cận đều nổi tiếng. Nhiều khu du lịch nổi tiếng của Jiufen ban đầu là một khu vui chơi giải trí cho người thợ mỏ và nhiều tòa nhà cũ vẫn tồn tại từ thời kỳ này, tạo cho khu vực cảm giác tương tự như các khu vực của Kyoto và các địa phương khác của Nhật Bản. Đến Jiufeng bạn sẽ thấy bảo tàng vàng nói về lịch sử khai thác mỏ vàng ở đây, tuy nhiên cá nhân mình cảm thấy không có hứng thú với chỗ này nên không đi vào.

Image may contain: Mỹ-Văn Võ, standing, sky and outdoor

Ấn tượng nhất với MV là đền thờ Thổ Địa ở Jiufen vì kiến trúc kỳ lạ của nó, một sự hoà quyện giữa kiến trúc Nhật Bản, Trung Quốc và điểm xuyến thêm những chi tiết từ châu Âu. Bên ngoài chùa là hai đèn đá cũ, cột đá được chạm khắc phức tạp rồng bay phượng múa thậm chí còn có cả một bé thiên thần mũm mĩm bay gần bên. Trong thần thoại Trung Hoa thổ địa chỉ là một tiên ông nho nhỏ, nhưng ở Jiufen nơi người dân chủ yếu sống ở trên núi và khai thác đất đá, thổ địa trở thành vị thần được thờ phụng nhiều nhất cũng là điều dễ hiểu.

View this post on Instagram

Day 2: Jinguashi Temple/Fushan Temple To reach the temple, walk up the main road to the top of the hill where the road splits. Take the left, it will take you to Jinguashi and right will take you to Fushan Temple in about 1km. These temple worships The Earth God. While Earth God has one of the lowest rankings in the Chinese pantheon, but, not surprisingly in these old mining towns, he is among the most exalted. In the 1930s miners crowded the 200-year-old Fushan Temple daily, praying to the god to point them to a rich vein that would make them gentlemen overnight. After a decision to expand the temple caused panic ('What if it damages the efficacious feng shui?'), a larger structure was simply constructed over the original, giving Fushan the nickname 'the temple within a temple'. Alas, the damage appeared to have been done in any case (some claim that other gods were jealous to see Tudigong raised so high), and many blame the building of the larger temple for the decline of Jiufen not a decade later. (Lonely Planet) #taipei #taiwan #travel #visittaiwan #jiufanoldstreet #temple

A post shared by Mỹ Văn (@my_vanvo) on

Đặc biệt, khi đến thăm đền, chùa ở Đài Loan, hãy đứng bên ngoài và nhìn lên mái nhà. Tấm mái có thể là một tầng hoặc đa tầng và có đuôi cong lên phía trên giống như các chùa của Trung Quốc. Tuy nhiên, điều làm cho những ngôi chùa ở Đài Loan khác biệt là cách trang trí nổi bật của mái nhà, được gọi là jiannian – một loại tranh khảm 3D. Thường thì bạn sẽ thấy mái nhà đầy những khảm hình con rồng, hổ, hoa và những nhân vật lịch sử trong truyền thuyết.

Hình thức nghệ thuật “Jiannian” có thể được dịch theo nghĩa đen là “cắt và dán” là một nghệ thuật rất chuyên sâu và đòi hỏi. Ngoài những giờ làm việc trong nhà nhiều chi tiết, thợ thủ công cũng phải làm việc trên mái nhà trong mùa hè nóng hoặc mùa đông lạnh để hoàn thành công việc.Image may contain: one or more people and outdoor

No automatic alt text available.

Image may contain: outdoor

Còn ở cổng đền, chùa, thường bên trên mỗi cánh cửa là bức tranh của một vị thần giữ cửa (Menshen). Trong một số đền thờ, các thợ thủ công còn chạm khắc các vị thần này từ chính các cánh cửa gỗ khiến cho họ trở nên vô cùng ấn tượng.

Trong các tôn giáo dân gian Trung Quốc, Menshen là những người giữ cửa cửa, được sử dụng để bảo vệ chống lại những cái xấu hoặc để khuyến khích những cái tốt đi qua. Cặp thần giữ cửa đầu tiên là thánh Shentu và Yulü dưới thời Hán, nhưng các tướng Qin Shubao và Yuchi Gong đã trở nên phổ biến hơn kể từ nhà Đường. (Wikipedia)

Image may contain: 1 person
Cửa đền thờ Thổ Địa ở Jiufen

Ra khỏi đền thờ Thổ Địa sẽ có bảng hướng dẫn đến làng Jiufen. Mà thậm chí không có bản hướng dẫn đi nữa thì bạn cứ đi theo con đường lên dốc cũng sẽ thấy làng cổ Jiufen nhộn nhịp người ra người vào tấp nập. Ở Jiufen có đầy các cửa hàng bán các món ăn vặt địa phương và các mặt hàng trang trí đặc biệt. Các món ăn khác nhau như “Yu Yuan” (khoai tây viên), thịt viên chiên, bánh khoai súp và bánh gạo thảo dược, là đặc sản của Jiufen.

406266573_5928263184956146266_n.jpg?_nc_cat=0&oh=1af0ac437fc9314eb6e78cd22d317f26&oe=5C08685E” alt=”Image may contain: 1 person, sitting and indoor” width=”960″ height=”639″ /> Một bà chủ quán bán đồ thư pháp

[/caption]Image may contain: 1 person, outdoor

Image may contain: 2 people, people standing, hat, indoor and food

Image may contain: one or more people and outdoor

Tìm hiểu thêm

Đài Loan, chuẩn bị cho mộtmột hành trình

Taipei – thành phố của toà nhà cao thứ 3 thế giới 

Chiayi – bảo tàng của những chuyến tàu

Mùa xuân trên núi Alishan

Cao Hùng và Đài Nam

1 thought on “Mơ mộng Jiufen

Leave a Reply