Hai Mươi Lăm

25. 

Đối với vài người “Hai mươi lăm” không chỉ là cộc mốc của một phần tư cuộc đời mà cũng là thời gian đáng suy ngẫm.

Không giống như khi chúng ta mới 6 tuổi, trẻ con đứa nào cũng cắp sách đến trường. Không giống như khi chúng ta 18, tất cả mọi người đều đang hì hục học thi vào trường đại học mơ ước, cũng như những hứa hẹn, những tình cảm trao vội qua ngăn bàn hay những sổ lưu bút chi chít chữ là chữ.

Không giống như khi trước 25, hầu như tất cả mọi người đều đi trên cùng một con đường, cùng hướng về một mục đích hay cùng làm chung một điều gì đó. Hai mươi lăm thật ra khác lắm, nó khác với mỗi người một cách kì lạ.

Có vài người ở tuổi này đã kết hôn, đôi người đã có con đầu lòng thậm chí đang bồng bế đứa thứ hai.

Có người đầu tư vào kinh doanh thất bại, lại có người thăng tiến vùng vụt làm bao nhiêu người phải ồ à “ôi chao trẻ thế mà đã là giám đốc.”

Có người miệt mài theo đuổi con đường học vấn, đến giờ vẫn còn đang mài quần ở ghế học đường với những học vị cao hơn.

Hai mươi lăm à? Có quá nhiều thứ đã trôi qua mất rồi. Đến khi bạn vô tình ngoảnh lại mới chợt nhận ra một điều: cái gì xảy ra đã xảy ra, chuyện gì đã thay đổi thì đã thay đổi, chỉ có một thứ duy nhất vẫn kiên trì đi về trước chính là thời gian. Thời gian chưa bao giờ chờ ai cả. Vì vậy, hãy “make time” cho những người quan trọng nhất trong cuộc đời bạn. Hãy thường xuyên gọi về cho gia đình nếu bạn ở xa, vì sẽ có lúc đầu dây bên kia sẽ không bao giờ bắt máy nữa. Hãy thường xuyên về thăm ba mẹ già nếu bạn ở gần, vì sẽ có lúc nhà còn đó nhưng chẳng có ai đứng ở sau cửa hỏi bạn một câu “về rồi đấy à?”

Khi cuộc sống bạn có quá nhiều thứ xảy ra, hạng mục công việc, chỉ tiêu doanh thu, các mối quan hệ xã hội, và hàng tá thứ khác giúp bạn vững bước trên con đường thành công thì cũng đừng quên “make time” cho người bạn thương. Vì khi bạn quá chăm chú theo dõi những con số nhảy nhót trên màn hình, người kia đã từ từ đi xa bạn rồi. Trên đời này chỉ có hai loại là “find time” và “make time,” nhưng nhiều người lại dễ nhầm lẫn vào việc dành thời gian (make time) để tham gia những party bên ngoài và hẹn lần hẹn lữa (find time) với những người xứng đáng được nhận nhiều hơn thế.

Hai mươi lăm, bạn học được những thứ mà chẳng có trường nào dạy bạn.

 

Một ngôi trường tốt là một ưu thế, nhưng nó không phải là kim chỉ nam, cũng không phải là đấng cứu thế cho cuộc đời bạn. Thầy dạy giỏi chưa chắc sẽ làm cho bạn giỏi. Phương pháp học phù hợp sẽ giúp bạn đạt được kiến thức tốt hơn. Và dĩ nhiên khi bạn đi làm, trong buổi thuyết trình nào cũng chưa có ai hỏi bạn “học trường nào đấy?” mà họ nhìn vào cách bạn thể hiện và kinh nghiệm để đánh giá năng lực.

Đừng giới hạn tầm nhìn của mình vào bất cứ một cái gì nhất định. Dù đôi khi bạn sẽ không kiểm soát được nó khi cuộc sống của bạn chỉ xoay quanh trong vòng tròn đó, hãy cố gắng bước ra và tìm tòi những thứ mới lạ xung quanh. Biết đâu cơ hội của bạn ở ngay bên cạnh nhưng bạn lại chả bao giờ chú ý đến nó.

Hãy tìm ra điều bạn thích làm giữa rất nhiều rất nhiều điều bạn phải làm. Khi bạn đặt quá gánh nặng lên vai thì càng đi nó sẽ càng nặng dù có lẽ bạn chả phải làm gì nhiều cả. Còn khi bạn làm điều mình thích thì có thể làm bất kể ngày đêm mà không mệt mỏi. Nghe thì khá trừu tượng nhưng đây là gánh nặng về tâm lý, khi bạn làm vì nghĩa vụ thì bạn chỉ mong “làm cho xong” chứ chưa bao giờ nghĩ là “làm thật tốt” đâu.

Hãy đi bộ nhiều hơn. Bạn không cần phải tập gym, không cần phải vào lớp quẩy đầm, cũng chẳng cần phải tập yoga với chi phí đắt đỏ gì. Đi bộ nhiều hơn, mỗi ngày 10,000 bước là mỗi ngày cách xa hơn mọi loại bệnh của tuổi già.

Hãy yêu bao tử của mình, đừng vì sáng nay dậy trễ mà bỏ bữa sáng, tối về khuya lại thôi không ăn. Cũng như giấc ngủ của mình, đừng bởi vì cảm thấy “ngủ ít xíu” không sao cả mà tự làm hại chính mình.

Hãy theo đuổi đam mê của mình. Vì một khi bạn dừng lại thì nó cũng đã đi quá xa khỏi tầm với của bạn mất rồi. Dù nhiều người cho rằng theo đuổi đam mê không phải là một suy nghĩ thiết thực, nhưng đam mê lại chính là nguồn động lực để bạn “sống”. Nếu không có đam mê và chỉ đi theo dòng chảy cuộc sống bạn sẽ từ từ trở thành một cái máy vận hành cho đến khi nào hết “date” thì dừng.

Hãy tiết kiệm và tránh tiêu pha vào những thứ bạn muốn thay vì thứ bạn cần. Khi bạn vừa mua được chiếc điện thoại xịn xò đó thì công ty kia đã có kế hoạch tung ra sản phẩm mới rồi. Khi bạn đổ đống tiền vào cái túi hàng hiệu tốn tiền triệu limited, thì ngoài kia đã có hàng trăm người khác cũng đang bỏ tiền mua “phiên bản giới hạn” y như bạn. Vật chất không phải là thứ bạn cần, kinh nghiệm và trải nghiệm mới là giá trị của bản thân bạn.

Chẳng có gì là gấp trừ khi bạn phải đi bệnh viện cấp cứu cả. Deadline gấp, tới giờ check-in mà đi trễ, báo cáo sớm, etc. Luôn luôn sẽ có cách giải quyết cho những trường hợp khẩn cấp và có back-up plan cho tất cả những chuyện đó, bạn chỉ cần ngồi xuống và suy nghĩ thật kỹ, thế thôi.

Hãy biết rằng mỗi người có một priority list riêng. Đối với bạn anh ấy là điều quan trọng thứ nhất, còn với anh ấy bạn là cái thứ nhất sau khi anh đã làm xong những điều quan trọng khác. Chuyện đó không sao cả nếu anh ấy không thể “make time” vì bạn, bởi vì hai người không phải là dành cho nhau.

Nếu bạn thích một người, hãy cho người đó thời gian. Tình cảm là sự giao thoa của cảm xúc và đôi khi cần rất lâu rất lâu để hai người đồng điệu. Mặc dù nghe thì ngược ngạo với điều ở trên, nhưng bạn sẽ nhận ra sự khác nhau mong manh giữa hai việc này khi bạn ở trong tình huống đó.

Hai mươi lăm à? Thật mong chờ. 


Leave a Reply